Bạn cần xem quảng cáo để đọc trọn bộ truyện . Hành động này chỉ thực hiện duy nhất 1 lần
Mong quý đọc giả ủng hộ . MeoMap xin cảm ơn ❤️
👉 BẤM ĐỂ XEM QUẢNG CÁO MỞ KHÓASau khi xem quảng cáo, quay lại trang này để tiếp tục đọc.
2.
Ta vội vàng kéo mẫu thân và tẩu tẩu rời khỏi cửa sổ, quay người đóng cửa lại.
Trong lúc cấp bách, thanh chống cửa sổ vô tình rơi xuống.
Trùng hợp đập trúng trán một nam tử trẻ tuổi đang đi ngang qua dưới lầu.
Nam tử đó ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt hoa đào sóng sánh ánh nước.
Ta vừa định há miệng hô "Quan nhân".
Nhưng lại cảm thấy có gì đó sai sai.
Sai một vạn lần.
Đều trách bình thường ta quá ham học hỏi.
Sau khi hòa ly về nhà, cuộc sống của ta có một chút thay đổi.
Bởi vì ta bắt đầu viết thoại bản rồi.
Cuốn thoại bản mới viết có tên là:
“Bạch nguyệt quang của vị Thái phó thanh lãnh đã trở về rồi!”
Đằng nào cũng bị người ta chê cười rồi, ta dùng chuyện này để kiếm chút tiền thì có sao đâu?
Có sao đâu chứ?
Ta viết câu chuyện bi thương cầu mà không được của bọn họ, khóc ướt cả khăn tay.
Quay đầu nhìn thấy mình trong gương đồng, nghĩ đến việc sau này dựa vào viết thoại bản để kiếm được khối tài sản khổng lồ, ta lại không nhịn được mà cười ha hả.
Dọa cho Tiểu Đào sợ hãi lao ra khỏi cửa bỏ chạy.
Người thay đổi nhiều nhất trong nhà ngược lại là phụ thân ta.
Trên mặt không còn vết xước nào nữa.
Đi lại cũng dám bước to tiếng rồi.
Hôm nay mẫu thân ta đích thân xuống bếp làm hai món mà phụ thân thích, khiến phụ thân cảm động suýt khóc.
Cứ liên miệng xót xa cho mẫu thân ta — vốn là con gái của Tướng quân, đôi tay cầm ngân thương, lại vì phụ thân mà ở lại Thượng Kinh rửa tay nấu canh.
Gia đình ta có truyền thống sợ thê tử từ đời tổ tiên.
Đến đời ca ca ta, lại càng trò giỏi hơn thầy.
Năm tẩu tẩu mười hai tuổi thì phụ thân và mẫu thân qua đời, tẩu ấy phải cứng rắn tiếp quản Thiên Hương lâu dưới con mắt thèm thuồng của đám họ hàng mang tâm địa bất chính.
Một tay nuôi nấng đệ đệ ruột khôn lớn, thi đỗ Trạng nguyên.
Thiên Hương lâu cũng được mở tới tận Thượng Kinh.
Ca ca ta đối với vị tẩu tẩu dám cứng rắn đấu lại bọn lưu manh vô lại trong Thiên Hương lâu đã nhất kiến chung tình.
Mặt dày mày dạn theo đuổi khổ sở suốt một năm mới khiến tẩu tẩu gật đầu.
Năm đó chuyện này cũng coi như kinh thế hãi tục.
Dù sao ca ca ta cũng làm quan đến chức Hàn Lâm Viện Đãi Giảng, lấy một nữ tử nhà thương nhân quả thực là không lên được mặt bàn.
Vốn dĩ ca ca từng nói với ta, cùng lắm thì một khóc hai nháo ba thắt cổ.
Ai ngờ mẫu thân ta lén đi xem mắt tẩu tẩu, lúc về lại hớn hở ra mặt.
“Mấy quý nữ ở Thượng Kinh mẫu thân còn chẳng thèm để mắt tới, cô nào cô nấy như tượng đất vậy, vẫn là nhi tử của ta có mắt nhìn, cô nương Tiết Thanh này vừa giỏi giang vừa nhân nghĩa, đầy ắp sinh khí.”
Từ nhỏ lớn lên trong gia đình như vậy, lúc mới gả đến phủ Thái phó, ta quả thực vô cùng không quen.
Phủ Thái phó thanh lãnh, quá đỗi thanh lãnh.
Phụ thân của Lang Cẩm Thư cáo lão nhưng không về quê, mà dẫn theo tiểu thiếp đến Giang Nam dưỡng bệnh.
Khi tẩu tẩu nhắc đến chuyện này, sự khinh thường trên mặt tẩu ấy quả thực chẳng thèm che đậy.
“Lang lão Thái phó ta gặp vài lần rồi, lúc đến Thiên Hương lâu ăn cơm, một mình ông ta có thể uống cạn ba bầu rượu Lê Hoa, bệnh tật gì chứ, cùng lắm là bị trĩ thôi.”
Ca ca ta ở bên cạnh gật gù: “Nương tử nói đúng.”
Rồi lại nhẹ nhàng xoa đầu ta:
“Nhạn tử nhà ta gả sang đó, đúng là nhà họ thắp nhang thơm rồi.”
Mẫu thân của Lang Cẩm Thư suốt ngày ăn chay niệm Phật trong Phật đường, còn hai tai không màng việc bên ngoài hơn cả thư sinh.
Đám người hầu kẻ hạ cũng trầm lặng, không bao giờ nói nhiều.
Thú tiêu khiển lớn nhất của ta mỗi ngày, chính là ra vườn hoa cho cá chép ăn.
Miệng cá há ra rồi ngậm lại, cũng chẳng biết nói chuyện.
Đúng là im ắng đến nhạt nhẽo.
Lang Cẩm Thư thì càng khắc kỷ phục lễ, lúc ăn không nói, lúc ngủ không làm ồn.
Tất nhiên tính cách của Lang Cẩm Thư, ca tẩu ta đã nghe ngóng từ sớm, còn tìm một vòng người để hỏi thăm, chỉ sợ ta gả qua đó bị ngột ngạt đến sinh bệnh.
Tẩu tẩu vung tay hào phóng, định bồi giá thêm một gánh hát, may mà ta vội cản lại.
Ngày thành thân, ta ngồi trong hỉ phòng, tâm trạng ủ rũ.
Không hẳn chỉ vì gả cho Lang Cẩm Thư, mà chủ yếu là vì đói.
Từ bé đến lớn, ta chưa bao giờ đói thế này.
Thực sự là bụng dán vào lưng.
Rất lâu rất lâu sau, Lang Cẩm Thư mới bước vào hỉ phòng.
Hắn vén khăn voan lên, ngay cả một cái nhìn thẳng thắn cũng không dành cho ta.
“Hôn sự của hai ta, đều không phải tự nguyện. Đợi hai năm nữa, ta sẽ tìm cơ hội hòa ly. Đổi lại để bồi thường, khi hòa ly ta sẽ cho nàng hai ngàn lạng bạc cùng mấy cửa hàng.”
“Sự thể diện lúc bình thường ta sẽ trao cho nàng, còn những thứ khác, đừng có mộng tưởng.”
Hôm đó hắn mặc hỉ phục đỏ thẫm, khuôn mặt dưới ánh đuốc rực rỡ tuấn tú đến không giống phàm nhân.
Giọng nói như tiếng suối trong núi.
Ta lắc đầu: “Không phải.”
Ngài có lịch sự không vậy?
Ta đói rồi, có thể cho ta ăn một miếng trước đã được không.
Nói lải nhải cái gì vậy chứ, vị trí Thái phó phu nhân lúc này chẳng bằng một cái chân giò to.
Lời còn chưa nói hết, ánh mắt Lang Cẩm Thư đã trầm lặng rơi xuống người ta.
Hắn nhẹ giọng nói:
“Ta tưởng nàng biết ta đã có người trong lòng.”
Ờ, biết biết, cả cái Thượng Kinh này đều biết.
Trước khi xuất giá, mẫu thân và tẩu tẩu ngày nào cũng rỉ tai ta, trên đời này lang quân khôi ngô tuấn tú thiếu gì.
Chỉ cần có tiền, muốn bao nhiêu tiểu lang quân chẳng có.
Mấy hôm trước tẩu tẩu còn lén dẫn ta cõng lưng ca ca, đi dạo vài Nam phong quán nổi tiếng ở kinh thành.
Mấy tiểu quan nhân bên trong vừa đẹp trai, nói chuyện lại vừa êm tai.
Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )
Thôi bỏ đi, bài này ta biết làm.
Tẩu tẩu đã sớm dạy ta rồi.
Ta lập tức nằm ườn ra đất, lăn lộn ăn vạ ngay tức khắc.
“Lang đại nhân, ta là một cô nương trong sạch, bình dưng gả cho ngài đã là uất ức, khó lẽ còn phải chung chăn gối với một người trong lòng không có ta sao? Hu hu hu...”
Ta lén nhìn qua kẽ tay, thấy sắc mặt Lang Cẩm Thư không được tốt:
“Yên tâm, Lăng cô nương, cho dù nàng không nói, ta cũng sẽ không chạm vào nàng đâu.”
Ta lại lăn thêm hai vòng:
“Vậy Lang đại nhân ngủ ở viện khác đi, ta thực sự không quen thuộc với quý phủ.”
Lang Cẩm Thư xoa xoa gốc mũi: “Được.”
Ta đúng là một đứa bé thông minh cơ trí.
Hài lòng lưu loát bò từ dưới đất lên: “Lang đại nhân cứ tự nhiên.”
Nửa năm đầu, phủ Thái phó không có thay đổi gì nhiều.
Mặc dù đã hạ quyết tâm hòa ly, nhưng hoàn cảnh tẻ nhạt này quả thực khiến người ta ngột ngạt.
Vì vậy ta đã nho nhỏ điểm xuyết thêm một vài chậu hoa, cây cảnh.
Mãi cho đến khi vào hè, hoa cẩm tú cầu ta trồng nở rộ ven hồ cá chép, trong phủ mới có thêm một tia sinh khí.
Có vài lần hóng mát ban đêm, Lang Cẩm Thư cũng đến ngồi chơi bên hồ.
Hắn gật đầu chào ta từ xa.
Mùa thu, quả lựu chín đỏ.
Ta dẫn nha hoàn Tiểu Đào bắc thang đi hái.
Đang lúc cùng Tiểu Đào ủ rượu, Lang Cẩm Thư tình cờ đi ngang qua.
Một người hoàn toàn không nhiễm bụi trần như hắn, hiếm hoi lại sinh ra chút tò mò.
Sau khi ủ xong, ta mang tặng hắn một vò.
Hắn đáp lễ ta một bức tranh sơn thủy.
Mùa đông, trận tuyết đầu mùa ở Thượng Kinh.
Ta hẹn mấy tiểu tỉ muội đi dạo vườn mai.
Khi về, hắn xách đèn lồng ra đón.
Ta suy nghĩ một chút, vẫn đưa nhành hoa mai trong tay cho hắn.
Hắn đáp lễ một chiếc trâm cài tóc hình hoa mai.
Mùa xuân, ta dựng một chiếc xích đu trong sân của mình.
Còn nuôi thêm một chú chó vàng nhỏ tên là Vượng Tài.
Khi đu đưa lên cao, Vượng Tài sẽ cuống cuồng chạy tới cắn gấu váy ta.
Chọc ta cười không ngớt.
Quay đầu lại, lại thấy Lang Cẩm Thư và bà mẫu đang đứng ngoài cổng vòm nhìn về phía này.
Ta lập tức im bặt.
Hắn chưa từng dẫn ta lộ diện ra bên ngoài, ở trong phủ cũng là mạnh ai nấy ở.
Cho nên ta và Lang Cẩm Thư chẳng tính là quen thuộc.
Thế nhưng, mới hòa ly có mười mấy ngày, ta đã dần dần trở nên bực bội.
Không vì chuyện gì khác, chỉ vì đám hạ nhân của phủ Thái phó ngày nào cũng chạy tới nhà ta.
Hôm kia thì đến hỏi hoa cẩm tú cầu đã tàn hết rồi, có cần giữ lại không.
Hôm qua thì đến hỏi xem còn rượu lựu không.
Hôm nay lại đến hỏi cá chép trong ao không chịu ăn mồi, phải làm sao.
Ta phiền phức đến mức không chịu nổi.
Cuối cùng vẫn là tẩu tẩu nhờ người môi giới tìm một vị quản sự giàu kinh nghiệm, đích thân đưa đến tận phủ Thái phó, lúc này mới được yên ổn.
Thế nhưng, có những lúc chạm mặt lại là điều không thể tránh khỏi.
Vĩnh Ninh công chúa đi hòa thân trở về, đúng lúc giáp Tết ông Công ông Táo, cung yến năm nay có phần náo nhiệt hơn hẳn mọi năm.
Mẫu thân ta ngồi ở vị trí phía trước, còn ta và tẩu tẩu ngồi phía sau tán gẫu cùng một đám tiểu tỉ muội.
Lang Cẩm Thư ở bên khu ghế nam đối diện khẽ gật đầu với ta.
Vĩnh Ninh công chúa đang ngồi trên đài cao đột nhiên lên tiếng:
“Lang đại nhân, bẵng đi bốn năm, không biết ngài còn nhớ khúc Cao Sơn Lưu Thủy chăng?”
Trong khoảnh khắc, đôi mắt Lang Cẩm Thư sáng rực lên:
“Thần chưa một ngày nào dám quên.”
Năm xưa khi ta còn là thiếu nữ khuê các, giai thoại về khúc Cao Sơn Lưu Thủy chứng minh Vĩnh Ninh công chúa và Lang Thái phó là tri âm tri kỷ của nhau đã sớm truyền khắp Thượng Kinh.
Mẫu thân ruột của Vĩnh Ninh công chúa vốn là tỳ bà nữ của ban nhạc hoàng gia, vì nhan sắc quá đỗi xuất chúng nên được Hoàng thượng nhìn trúng, nạp làm Chiêu nghi.
Một là không có nhà ngoại nâng đỡ, hai là vì Vĩnh Ninh lại là nữ nhi, những ngày tháng của hai mẫu tử trong cung chẳng hề dễ dàng.
Năm đó, phụ thân của Lang Cẩm Thư sớm bồi dưỡng nhi tử thành tài, để nhi tử kế thừa chức Thái phó của mình, còn bản thân thì tiêu dao khoái hoạt đi mất.
Ngày đầu tiên Lang Cẩm Thư đến hoàng gia học đường, một đám hoàng tử công chúa sau khi tan học đã xúm lại vây quanh Ôn Tịch Lam – khi ấy vẫn chưa có phong hiệu Vĩnh Ninh công chúa – bắt nàng ta đ á n h tỳ bà.
Trong lời nói bóng gió đều là sự mỉa mai, chế giễu mẫu tử Ôn Tịch Lam.
Ôn Tịch Lam dường như đã sớm chai sạn với chuyện này, cầm lấy tỳ bà gảy một khúc Cao Sơn Lưu Thủy.
Còn Lang Cẩm Thư vì không đành lòng nhìn nàng ta chịu nhục, liền lấy tiếng sáo để hòa theo.
Quả là một khúc nhạc đứt từng khúc ruột, chân trời góc bể biết tìm tri âm nơi đâu.